“Bao giờ lấy chồng”: Có những phần tử hỏi vì tọc mạch, vô duyên nên thay vì đáp lời hãy cười thật xinh, nhún vai và đi thẳng!

“Bao giờ lấy chồng”: Có những phần tử hỏi vì tọc mạch, vô duyên nên thay vì đáp lời hãy cười thật xinh, nhún vai và đi thẳng!

1 368 lượt xem

Em trân trọng điều gì, giữa hạnh phúc của em và niềm vui dư luận? Hãy bước vào hôn nhân chỉ khi em đã thực sự tự tin và tự do…

“Gái ế” cái từ đầy đụng chạm và chứa đựng cả thành kiến trong đó đã khiến không ít chị em khấp khểnh bước vào cuộc sống hôn nhân chỉ vì… thiên hạ giục. Bản thân họ vốn rất bình tĩnh, nay cũng thấy mình trở nên… không bình thường, khi gặp ai cũng hỏi chuyện lấy chồng. Thế rồi thì họ cũng lấy chồng khi chưa thực chuẩn bị gì về tâm lý, tình cảm và cả kĩ năng sống… và nhanh chóng bước ra khỏi cuộc sống hôn nhân, xây lại đời độc thân với những dằn vặt, đau đớn hơn thế.

Một bài viết dưới đây của tác giả Thiên Nga về những câu chuyện thực và từ trải nghiệm của chính bản thân mình sẽ khiến không ít chị em giật mình.

Tết này đừng ai hỏi em chuyện lấy chồng: Em còn bận mặc đồ đẹp lên phố chơi chong chóng và ăn kẹo bông! - Ảnh 1.

Thiên Nga (tác giả bài viết) là mẫu phụ nữ có nhiều chị em ngưỡng mộ vì lối sống tích cực, tự tin . Chị cũng là giảng viên của các lớp học dành cho phụ nữ: “Sống sung sướng”, “Thần thái”…

Bài viết như sau:

“Mình có cậu em trai 30 tuổi, sau nhiều năm bị cả nhà, cả họ khuyên bảo, mối mai, nhắc nhở, đòi nợ, mắng mỏ, giận dỗi… vừa cưới vợ, cô dâu 27 tuổi. Nhớ những năm trước về ăn Tết, cụ ông cụ bà tha hồ phân tích, nặng nhẹ… nó cứ im lìm, thậm chí lì ra. Mẫu thân lần nào sẵng giọng “thế bây giờ mày định thế nào?”, nó cũng im không nói. Chị gái, em gái, họ hàng mai mối rất dữ. Nhưng mối nào nó cũng chê không hạp. Mình thấy tội nên mấy năm trời không dám hỏi gì ngoài “công việc cậu dạo này ổn không?”.

Ngày em sắp cưới, mình về hỏi thăm, bàn bạc cùng cả nhà. Sau những chuyện đại sự kiểu: thuê ai rửa bát, con bác nào làm đội trưởng trông xe… thấy mặt em giãn nở, mình mới thẽ thọt “cậu phấn khởi quá nhỉ?”. Nó cười tít mắt: “Vâng ạ, như trúng số ý chứ, đợi mãi. Nhưng giờ đăng ký được rồi, yên tâm rồi hí hí”.

Mình thấy lạ:

– Chị tưởng đâu cô dâu lấy được chồng phải mừng hơn chứ?

– Không, em theo đuổi nó (cô dâu) mấy năm. Năm nào giục cưới nó cũng bảo từ từ, còn trẻ, cưới làm gì vội.

– À, giờ chị đã biết tại sao mấy năm qua cậu im lìm rồi.

– Em vào công ty, có nhiều đứa con gái bật đèn xanh, nhưng mỗi nó (cô dâu) không quan tâm gì đến em. Em tò mò tìm hiểu và thấy rất thích. Tán mãi nó mới yêu. Yêu rồi mấy năm không chịu cưới. Thế nó chưa đồng ý cưới thì em biết nói gì với bố mẹ, chả lẽ bảo con đang tán à? Mà em chỉ thích nó thôi.

Tết này đừng ai hỏi em chuyện lấy chồng: Em còn bận mặc đồ đẹp lên phố chơi chong chóng và ăn kẹo bông! - Ảnh 2.

Mình có 1 sự chấn động nho nhỏ. Mình đã biết cô gái kia qua faceboook. Nhìn em mình đẹp trai, manly, điềm đạm, nam tính, làm kỹ sư… Cô gái kia thấp bé, ngoại hình không quá nổi bật, nhà không quá giàu, làm công nhân trong công ty… Nếu so sánh theo cách thông thường, cô ấy phải thấy may vì được em mình yêu chứ. Nhưng sau câu chuyện với em mình, mình mới thấy cô bé, giờ là em dâu mình, thật đáng quý biết bao.

Nếu một cô gái không có gì nổi bật về ngoại hình, địa vị, kinh tế… mà khiến một chàng trai say mê như thế, hẳn em phải có một tư chất rất tuyệt, một đời sống nội tâm rất phong phú và thú vị. Chắc chắn việc em không để tâm đến em trai mình là thật chứ không phải tỏ ra thờ ơ. Chắc em có nhiều mối quan tâm, nhiều niềm vui khác đáng để em dành tâm chú ý hơn là một chàng trai. Chắc chắn việc em không vội cưới là vì em biết yêu thanh xuân, yêu sự tự do, không sợ cô đơn, không sợ xóm làng, không sợ tiếng “ế”.

Mình vào facebook của em, cách đây 1-2 năm, em xúng xinh đi dự đám cưới bạn, đi thăm bạn đẻ. Nhưng ai vào comment nói em “lấy chồng đi”, em chỉ trả lời “làm gì mà vội”. Lúc đó em đã yêu em trai mình đủ lâu.

Mình cũng ngạc nhiên và yên tâm về em trai mình rất nhiều. Là đích tôn, riêng việc em mấy năm trời vững vàng im lặng trước “búa rìu” thúc giục dọa dẫm của 2 họ, kiên nhẫn chờ đợi cái gật đầu của người con gái em thương, là biết em trân trọng điều gì giữa hạnh phúc của em và niềm vui dư luận.

Nhìn lại mình, 23 tuổi, mới ra trường đi dạy gia sư, chưa công ăn việc làm ổn định, chưa có một kỹ năng mềm gì đáng kể, dù nấu ăn hay sex; chưa có một hệ giá trị cốt lõi vững vàng, chưa biết thế nào là ứng xử nơi công sở cho văn minh tử tế, chưa biết thế nào là hạnh phúc đích thực…

Tết này đừng ai hỏi em chuyện lấy chồng: Em còn bận mặc đồ đẹp lên phố chơi chong chóng và ăn kẹo bông! - Ảnh 3.

Nhưng mỗi tháng về quê đều nghe bà và các chị ca bài ca “con gái ngoài 20 không lấy chồng nhanh là ế, học vừa vừa thôi, nhìn bà Tải xem. Bà Tải là một bà bác sĩ sống ở quê mình, bà đẹp và không chồng. Mình bị lung lạc thật, nhỡ đâu mình ế, không ai lấy mình, rồi sau này mình già mình cô đơn như bà Tải, làng xóm sẽ nói với nhau “nhìn bà Nga xem” thì sao…

Mình quên mất, bà mình sinh ra từ đầu thế kỷ trước, kinh nghiệm của bà là những cuộc kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ, là lấy chồng tuổi 16 theo sự đe dọa của cụ ông.

Mình quên mất các chị mình, lấy chồng trước thuở đôi mươi, điều thú vị nhất các chị có là được các anh tặng những bông sen mà các anh hái trộm ở đầm của nhà khác, niềm vui của các chị là những ngày trời mưa được cùng các anh giết thịt một con chó trong làng, cùng nhau ăn uống nói cười. Thứ có chữ mà các chị đọc nhiều nhất là quyển sổ thơ + bài hát chép tay có 2 chữ “Kỷ niệm” được đánh bóng bằng bút mực. Mình đã để kinh nghiệm của bà, của các chị xô đổ chính mình. Vì lúc ấy, tâm mình còn quá yếu.

Những người bạn gái mình chơi cùng, số lượng rất ít, và đến năm đó, họ cũng cưới chồng sắp hết rồi. Chính mình, cũng thấy cô đơn khi không có một anh nào để yêu, để ôm, để trò chuyện. Những ngày không yêu ai, mình vui, nhưng rồi nhanh chán, vì chẳng có việc gì khác để làm.

Tết này đừng ai hỏi em chuyện lấy chồng: Em còn bận mặc đồ đẹp lên phố chơi chong chóng và ăn kẹo bông! - Ảnh 4.

Thế là mình luẩn quẩn trong sợ hãi sốt sắng. Trong mấy anh theo đuổi, vơ tạm lấy 1 anh được được để yêu. Yêu vài tháng, chưa hiểu rõ tư cách thực sự người ta thế nào, chỉ thấy cũng chiều chuộng mình, không làm ăn phi pháp… thế là cưới, CHO XONG.

Và thế là XONG thật! Mình đã bước vào cuộc hôn nhân nhộn nhạo mà có trong mơ mình cũng không hình dung ra được.

Lúc mâu thuẫn, cãi vã, mất niềm tin, mình ngơ ngác, rối loạn và bế tắc. Mình không hề biết có những thứ gọi là “kiểm soát cảm xúc”, “đối thoại ôn hòa”, “thảo luận tích cực”… và anh cũng không biết.

Những câu chuyện mình nghe, những bài báo mình đọc, những bộ phim mình xem, chỉ đến lúc đám cưới xảy ra là chấm hết. Nếu còn, thì là một câu rất ngắn “họ hạnh phúc bên nhau mãi mãi về sau”… Mình đã không xem, không đọc, không được nghe những câu chuyện xử lý mâu thuẫn giữa 2 người xa lạ về sống chung. Nếu có, cũng chỉ là: “Nó mà tát tao một cái, tao li dị liền”.

Tất nhiên là sau đó mình đã phải bỏ việc để tìm đọc, tìm học nhằm thiết lập lại hệ giá trị lõi, niềm tin và các kỹ năng cho bản thân. Và ơn giời, mọi thứ bây giờ rất ổn.

Nhưng giá như lúc trẻ mình được biết rằng trên đời có những cô gái xinh đẹp, thành công, tự do, biết vui với đời, dù tuổi 30 vẫn say mê học, say mê làm, say mê chơi… Nếu ai hỏi đến “lấy chồng”, các cô đều thấy không phải vấn đề quá lớn để phân trần, giải đáp.

Giá như lúc ấy mình biết, thì mình sẽ dành tâm sức học theo, rồi vững tâm bung lụa. Chắc đời không phải mất một quãng vất vả gian truân để sửa chữa những rối loạn do chính mình quyết định sai.

Nên các chị em ạ. Nhất định không thể để trải nghiệm của người khác chụp lên đời mình. Không để sự vô duyên tọc mạch, lập lờ giữa quan tâm và soi mói của người khác tác động đến mình. Họ không thể sống thay mình được, và có khi họ thích nói cho vui mồm thôi ý.

Cũng nhất định không vì chạy trốn cô đơn hay thỏa mãn cơn thèm chứng minh rằng “tôi không ế” mà yêu vội, cưới vội.

Tình yêu, đám cưới phải được diễn ra khi mình dám sống một mình, dám cô đơn, dám đối diện với mâu thuẫn, thậm chí mất niềm tin, đổ vỡ… Và nếu sự góp mặt của người ấy vào đời mình khiến cả 2 cùng thăng hoa, say đắm sống.

Trong lớp “Thần thái” vừa rồi ở Hà Nội, có em bé học viên 31 tuổi, béo đẹp dễ thương, công việc rất tốt, em có nhiều kỹ năng thú vị: vừa bán hàng online, vừa mở spa, vừa đi dạy nhảy… nhưng em cứ inbox nói “em hình như bị điên, em thấy em bất thường”. Đến lớp, câu hỏi của em quanh đi quanh lại ở nỗi băn khoăn to lớn: “Em không dám cưới, vì em sợ em không biết cách thay đổi phong cách, nhỡ đâu mấy năm nữa anh thấy em nhàm chán thì sao. Vì bọn em cả ngày nhìn thấy nhau, từ cơ quan cho đến tối về nhà…”.

Tết này đừng ai hỏi em chuyện lấy chồng: Em còn bận mặc đồ đẹp lên phố chơi chong chóng và ăn kẹo bông! - Ảnh 5.

Mình mới nói: “Nếu em cho rằng thay đổi phong cách có thể khiến anh ấy không chán em thì em nhầm lớn. Điều quan trọng là nội tâm 2 người tương tác với nhau thế nào. Vợ-chồng là BẠN ĐỜI, đâu thể suốt đời tính toan thay đổi ngoại hình nhằm hấp dẫn người kia, BẠN ĐỜI là làm sao để 2 người làm BẠN suốt đời của nhau. Là bạn đúng nghĩa thì không quá lệ thuộc hay gò ép nhau, họ sẽ giúp nhau thăng hoa trong niềm vui của người còn lại… vân vân mây mây”.

Và em quyết định lấy chồng, vì em đã buông được nỗi sợ vô căn cứ, đã hiểu điều gì là cốt lõi, và biết cách xây dựng tình yêu lứa đôi dựa trên điều cốt lõi ấy. Mình rất mừng cho em, tất nhiên không phải vì em thoát ế, có chồng. Mà vì một cô gái nữa, bước vào hôn nhân chỉ khi em đã thực sự tự tin và tự do…

Tết này bạn chưa lấy chồng, mà ai đó hỏi, nếu người thân kính thì hãy bảo họ: “Cháu làm gì đã muốn lấy chồng, cháu còn bận mặc đồ đẹp lên phố chơi chong chóng và ăn kẹo bông”. Còn những phần tử khác, có thể cười rất xinh hoặc cũng có thể nói: “Em có mấy người theo, nhưng có khi hợp với chị, hay lúc nào em giới thiệu cho chị nhé được không?”.

– Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của tác giả –